Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 33

 Chương 33: Nội gián Khi hai con thú phủ đầy vảy sừng kia bổ nhào về phía tôi và lão Triệu, Đằng Hiểu lập tức hét lên cảnh báo. Vì mọi người đã chuẩn bị rút từ trước, phần lớn đã xuyên qua hang, ra tới bệ đá bên vách sau, nên không gây ra hoảng loạn lớn. Con dao găm răng hổ bên chân tôi lập tức được rút ra, chém thẳng vào con quái vật đang lao tới. Trong ánh sáng lờ mờ, lưỡi dao va vào lớp vảy cứng của nó, tóe ra những tia lửa nhỏ. Nhìn hình dạng, thứ này giống tê tê, nhưng hung hãn hơn nhiều, lại mang vẻ quỷ dị khó tả. Bản thân nó tuy lợi hại nhưng chưa phải đáng sợ nhất, đáng sợ thật sự là làn khói vàng đặc quánh phía sau. Thứ khói nặng nề ấy dường như tích tụ vô số oán khí, nếu không chặn lại thì hậu quả khó lường. Đằng Hiểu cầm kiếm đâm, tôi cầm dao găm răng hổ, vừa chống đỡ hai con thú bọc giáp liên tục xông tới, vừa lùi dần về sau. Lão Triệu và Doãn Duyệt đã rút vào đại sảnh trước, thấy Trần Khải Thịnh và Phương Vũ Sinh ngã xuống đất, làn khói vàng đã lan tới miệng mũi họ, li...
Các bài đăng gần đây

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 32

 Chương 32: Địch tập, căng rồi zọt lẹ Nghe tôi hỏi, Lưu Minh cười thảm một tiếng: “Cũng chẳng có gì… chỉ là giết người rồi, trong lòng có bóng ma tâm lý, không vượt qua nổi, nên cuối cùng xuất ngũ thôi.” Tôi lặng lẽ gọi Kim Tằm Cổ ra, rồi điều khiển nó chui vào cơ thể lão Quang để hút độc. Cảm thấy sau lưng truyền tới một luồng lạnh buốt vừa tê vừa ngứa, lão Quang không nhịn được đưa tay ra sờ, còn định xoay người lại nhìn. Tôi lập tức vỗ một cái gạt tay hắn ra, rồi gọi hai anh lính bên cạnh giữ chặt lấy hắn. Không vùng vẫy được, lão Quang đành mặc kệ, nhìn sang Lưu Minh đang ủ rũ vì đồng đội hy sinh, thở dài: “Hồi đó lão Lưu ở tuyến biên giới giết một tên buôn ma túy, kết quả là không chịu nổi về tâm lý. Sau này làm nhiệm vụ hay mắc sai sót, rồi xuất ngũ sớm. Lúc ấy tôi còn tiếc cho cậu ta lâu lắm… nhưng giờ nhìn lại, vậy cũng tốt, ít nhất còn hơn kết cục của mấy anh em như Lương Úy, Tiên Phong.” Lưu Minh lập tức bật khóc, nói: “Lão Quang, tôi… tôi đúng là một thằng đào ngũ. Ông đ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 31

 Chương 31: Từng bước tính kế, hiểm cảnh nguy cơ Thấy ánh mắt mọi người đều dồn về phía mình, Trần Khải Thịnh và Phương Vũ Sinh cả người đầy thương tích mắt lập tức đỏ lên, nỗi bi thương dâng trào, không kìm được. Trần Khải Thịnh là em họ của Trần Khải Xương, cũng xuất thân từ Trần Gia Câu, từ nhỏ đã luyện võ. Tuy không thông đạo thuật hay vu pháp, nhưng Cục Tôn giáo vốn trọng dụng nhân tài đa dạng, rất cần những người như vậy để đảm nhiệm nhiệm vụ bên ngoài. Hơn nữa, nếu có thể rèn luyện trưởng thành, họ chưa chắc đã kém gì những người tu hành đạo vu. Nghĩ đến cái chết thảm của người anh họ, giọng Trần Khải Thịnh nghẹn lại, cuối cùng vẫn là Phương Vũ Sinh đến từ Mân Việt thay hắn kể lại toàn bộ sự việc. Hóa ra ngay từ đầu, tiểu đội của họ cũng chủ trương tránh va chạm, chọn đi đường tắt, né đám đông, định trực tiếp tiến lên Bích La Tuyết Sơn để tìm Nguyệt Lượng Đàm. Ngày đầu tiên còn khá thuận lợi. Nhờ điểm xuất phát ngẫu nhiên khá tốt, lại quyết định đi xuyên đêm dưới mưa, nên ch...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 30

 Chương 30: Lui về hang, trao đổi trải nghiệm Nghe được tin này, không chỉ chúng tôi mà ngay cả nam tước Edward đang đánh hăng cũng sững lại. Địch hay ta chưa rõ, người kéo tới rốt cuộc là viện binh của chúng tôi hay trợ thủ của đối phương, không ai biết. Chính vì không biết, cả hai bên đều e sợ bị kẹp trước sau, sinh ra kiêng dè, nên bất giác giãn khoảng cách, cùng lùi về phía sau. Bạch Lộ Đàm ghé sát tai tôi, nói rằng đó là địch, tất cả đều đeo mặt nạ quỷ, rất có thể là cao thủ của hội Quỷ Diện Bào Ca. Khi tôi vừa nghe xong, Edward đã cùng mấy tên phù thủy đen Đông Nam Á rút vào trong rừng, bóng cây lay động. Tên áo đen gầy gò kia bắt đầu ngâm tụng chú văn du dương. Đám Ngụy Đồng Giáp Thi bị Tần Chấn khống chế bằng Diễn Thi Vũ bắt đầu dần dần khôi phục ý thức, xoay đầu nhìn về phía Tần Chấn vẫn còn đang nhảy múa hăng say. Will nghe thấy lời Bạch Lộ Đàm nói bên tai tôi, sắc mặt biến đổi, liếc nhìn xung quanh rồi lập tức đề nghị: không còn đường chạy, nên để mọi người rút vào hang ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 29

 Chương 29: Diễn Thi Vũ, là viện binh của ai? Những kẻ có thể truy đuổi đến mức khiến nhóm của Doãn Duyệt phải tháo chạy chật vật như vậy, hiển nhiên không phải hạng tầm thường. Nhìn tên nam tước Edward khiến cả Will cũng phải e dè trước mặt tôi, cùng hơn chục tên áo đen da ánh đồng, mấy kẻ Đông Nam Á ăn mặc quen mắt, và vô số bóng người ẩn trong bóng tối chưa lộ diện… trong lòng tôi dâng lên một áp lực nặng nề đến nghẹt thở. Nhưng khi quay lại thấy những đồng đội phía sau, tôi lại bình tâm hơn nhiều. Không phải nhóm Doãn Duyệt yếu, mà vì cô ấy còn phải bảo vệ hai kẻ sống sót đang hồn vía lên mây, mình đầy thương tích; thêm vào đó, vũ khí nóng của lão Quang và mấy lính đặc chủng lại không phát huy được nhiều tác dụng trước đám “Đồng giáp thi” này, nên mới rơi vào cảnh chật vật như vậy. Còn khi bảy người trong đội chúng tôi gia nhập, cục diện lập tức đảo chiều, ưu thế đổi bên. Không tính đám “ Đồng Giáp Thi” đầu óc chẳng đáng bao nhiêu kia, xét về quân số, chúng tôi thực ra đang chi...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 28

 Chương 28: Giương cung bạt kiếm Trong đêm tĩnh mịch, tiếng súng ồn ào ấy khiến tôi giật mình lạnh sống lưng. Phải biết rằng, trong vùng rừng núi sâu sát biên giới này, người bình thường sẽ không bao giờ mò vào, kể cả kẻ điên cũng không. Một là môi trường quá khắc nghiệt, hai là căn bản không có đường đi. Mà trong khu vực này, nghe nói có ba toán người của Tà Linh Giáo đang hoạt động, vậy thì những kẻ có thể giao chiến với chúng, không cần nghĩ cũng biết, hoặc là học viên trại tập huấn, hoặc là lực lượng tiếp viện đến đón chúng tôi. Tất cả mọi người đều đã tỉnh giấc. Tôi bảo mọi người bình tĩnh, còn bản thân thì cùng Will men theo lối đi ngoằn ngoèo ra cửa hang, xem thử rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Chỉ sau hơn chục giây, tôi và Will đã ra khỏi địa huyệt phủ đá, nấp trong một bụi gai phía trước, quan sát về hướng tiếng súng vọng lại. Chỉ thấy từ trong rừng xa xa có một nhóm người chạy tới, tổng cộng tám người, đội hình khá tản mát. Vừa chạy về phía này để rút lui, họ vừa bắn xả đ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 27

 Chương 27: Tiếng súng bên ngoài cửa hang Tuy tôi không muốn tin, nhưng cũng buộc phải thừa nhận rằng, giống như những gì trong 《Chính Thống Vu Tạng》 đã nói, trong thế giới quanh chúng ta vẫn còn ẩn giấu một tầng không gian khác mà chúng ta không thể cảm nhận được. Những hồn ma lúc ẩn lúc hiện, cái đầu trâu đáng sợ xuất hiện từ hư không, những thân thể tan rã rồi hóa cát sau khi không gian vỡ vụn, cùng với thứ sức mạnh khiến người ta chấn động, không thuộc về thế gian này, tất cả đều là bằng chứng rõ ràng nhất cho lý luận đó. Những gì Bạch Lộ Đàm nói, thực ra cũng có lý, không thể không tin. Nếu đúng là như vậy, thì e rằng ngoài kẻ địch lớn là Tà Linh Giáo, chúng tôi còn có thêm một kẻ thù đáng sợ khác nữa. Nhưng Bạch Lộ Đàm cũng nói, vị đại nhân vật kia không thể thường xuyên xuất hiện ở thế gian này. Lần này bị thương rồi, chắc phải một thời gian dài nữa mới có thể quay lại. Không ai vì một chuyện nhỏ mà tự chuốc phiền phức, mệnh lệnh của hắn, đám “sơn thần” quanh đây nghe hay kh...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 26

 Chương 26: Chính Thống Vu Tạng, Sơn Các Lão Những dòng chữ trên giường đá đều là cổ văn, nét chữ nhỏ li ti như ruồi muỗi, nếu không nhìn kỹ thì gần như lẫn vào hoa văn trên đá. Người sơ ý như Will, ở đây cả tháng trời cũng không phát hiện ra. Đương nhiên, dù anh ta có nhìn thấy, với trình độ Hán học của anh ta, cũng không thể hiểu được bài “Chính Thống Vu Tạng – Luận Thuật Tự Nhiên kèm Kinh Thượng Vu Cổ” gồm 1937 chữ này rốt cuộc nói về cái gì. Nhưng Will không hiểu, còn chúng tôi thì ai nấy đều là người trong nghề, thuộc hàng hiểu biết, tự nhiên có thể đọc hiểu phần nào. Đây là một bài tổng luận nói về nguồn gốc của vu cổ và lý luận tu luyện, câu chữ tinh tế, lại xen lẫn những chuyện quỷ thần, hoàn toàn mang phong cách “bút pháp Xuân Thu” của những văn nhân cổ đại, mơ hồ khó hiểu, chỗ nào cũng có thể diễn giải, muốn nói sao cũng được, các cách giải thích đều liên thông, cảm giác như mọi con đường đều dẫn đến một nơi, chỗ nào cũng là lối vào, nhưng đọc xong ngẫm lại thì lại tối ng...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 23 - Chương 25

 Chương 25: Lời nguyền Huyết tộc, đầu giường có chữ Xét về mặt thời gian, tôi không dùng Kim Tằm Cổ để tra khảo hai tên này thêm nữa. Thể chất của người tu hành hay ma cà rồng vốn không thể so với người thường, nên thứ đau đớn do sâu béo đó gây ra rốt cuộc có thể khiến chúng mở miệng hay không, rất khó đoán. Nếu là lúc bình thường, tôi sẵn sàng thử để biết kết quả; nhưng lúc này tình hình cấp bách, đã biết quanh đây còn có người của Tà Linh Giáo đang tuần tra, rất có thể sẽ dẫn thêm cao thủ tới. Chỉ cần chậm trễ một chút thôi, e rằng đến lúc muốn chạy cũng không kịp nữa. Nhiều việc không phải không thể làm, chỉ là không có thời gian để làm. Thế nhưng, khi tôi dùng một nhát đóng chết tên gọi là Eric, đột nhiên từ đôi mắt đỏ như máu của hắn bùng lên một luồng sáng chói mắt. Tôi theo phản xạ nhắm mắt lại, nhưng lập tức cảm thấy tim thắt lại, như bị thứ gì đó bóp chặt, rồi một luồng khí nhớp nháp bao phủ toàn thân, khiến tôi có cảm giác không thở nổi. Khi mở mắt ra, tôi thấy mọi người ...