Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Bài đăng nổi bật

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 25

Chương 25: Nguy cơ tiền bạc Chúng tôi đi theo phía sau Khải Mẫn, cậu ta vừa đi vừa hào hứng nói: “Chuyện này cũng thật trùng hợp, chỗ tôi vừa hay có một đóa tuyết liên Thiên Sơn, vừa đúng năm năm tuổi. Thật ra tôi cũng chẳng hiểu, đóa tuyết liên này là do chú tôi mang tới. Chú ấy nói với tôi, thứ tuyết liên nghìn năm mà tiểu thuyết võ hiệp vẫn thường nhắc đến hoàn toàn là chuyện lừa người, tuyết liên sinh trưởng đến năm năm tuổi đã là giai đoạn đẹp nhất trong đời nó rồi, mọc thêm nữa thì sẽ già, hóa gỗ, còn có thể dùng làm thuốc được sao?” Nói đến đây, cậu ta quay đầu nhìn tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh, có chút nghi hoặc, nói: “Hai vị, có phải chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi không?” Tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh cẩn thận nhìn nhau một cái. Hai chúng tôi cộng lại đáng giá bốn mươi vạn, nào dám để lộ tin tức. Tiểu Đạo Lưu Manh cười cười, dùng giọng phổ thông Tứ Xuyên nặng trịch trả lời: “Ai mà biết được, lão Lâm tôi có một khuôn mặt đại chúng, hai năm nay chạy khắp Xuyên Bắc, Kiềm và Du, biết đâu...
Các bài đăng gần đây

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 24

 Chương 24: Tin tức về tuyết liên Kẻ lên tiếng khiêu khích đó, chính là ông chủ nhà hàng lúc trước, kẻ từng bị Tiểu Đạo Lưu Manh túm lấy cổ. Tên mặt mày dữ tợn kia vừa rồi đi ra ngoài, hóa ra là để gọi người đến giúp. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn về phía sau gã, chỉ thấy sáu gã đàn ông lêu lổng chắn kín cửa ra vào. Đám người này lấy một tên có hàng ria mép nhỏ dưới cằm làm đầu, những kẻ còn lại đều mặc áo bông bẩn thỉu, tóc tai xanh đỏ đủ màu, bên hông phồng lên lỉnh kỉnh thứ gì đó. Chỉ có tên ria mép này là sắc mặt lạnh lùng, mặc một chiếc áo lông vũ đỏ rực —— đương nhiên, chiếc áo lông vũ này cũng bẩn thỉu, trông như nửa năm chưa từng giặt vậy. Tên ria mép ngậm một điếu thuốc trong miệng, nheo mắt, lạnh lùng nhìn chúng tôi. Có người chống lưng phía sau, ông chủ nhà hàng lập tức trở nên mạnh dạn, nói: “Hai thằng ngoại lai chúng mày, không những làm bẩn cửa hàng của tao, mà còn muốn dọa tao? Người nơi khác đến, nếu không dạy cho chúng mày một bài học, có phải chúng mày tưởng Ninh Nam bọ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 23

 Chương 23: Thế gian muôn vẻ Độ nóng trên trán tôi, thật ra không phải do hai viên cảnh sát này dọa mà thành, mà là vì trúng phải Liệt Dương Phần Thân Chưởng của Mao Đồng Chân. Trong một tuần ở trong núi, vì thiếu thuốc thiếu thầy, nội thương của tôi mãi vẫn không có cách nào khỏi hẳn. Tiểu Đạo Lưu Manh từng giới thiệu sự lợi hại của chưởng pháp Mao Đồng Chân, tu luyện không dễ, nhưng một khi luyện thành thì uy lực hung mãnh. Sở dĩ tên này có thể đứng vào hàng ngũ mười vị trưởng lão Mao Sơn, thật ra có quan hệ rất quan trọng với môn công pháp này. Thứ này đánh vào cơ thể con người, chân khí có tính ăn mòn rất mạnh, độc còn sót lại, nếu không có phương pháp giải độc độc môn thì không thể loại bỏ, cực kỳ hiểm ác. Tôi từng thử dùng pháp môn của Sơn Các Lão để vận khí, kết quả toàn thân nóng rát, bỏng đến mức khó chịu, hơn nữa ngay cả sâu béo ở đó cũng chẳng có tác dụng gì, thứ này là dương độc, có phần khắc chế sâu béo, hai bên đấu nhau vô cùng dữ dội. Nhưng mà dương độc ấy đã hòa vào...

Ngũ Đại Tặc Vương Phần 3 - Chương 14

 Chương 14: Thu đồ lưỡng Kiều Bên trong lẫn bên ngoài quán trọ đều đã bố trí phòng bị nghiêm ngặt, không ai dám lơ là. Những cửa hiệu khác trong trấn Tam Bảo cũng đã biết chuyện đoàn thương buôn nhà họ Vương chọc phải hai tên đại đạo tặc Đông Bắc là Kiều Đại, Kiều Nhị, hơn nữa đã thắng hai lần, tối nay rất có khả năng sẽ xảy ra chuyện lớn. Vì vậy, nhà nào cũng đóng chặt cửa sổ, tăng cường đề phòng. Gần đây trấn Tam Bảo liên tục xảy ra trộm cướp, đến mức chỉ cần nghe đến chữ “trộm” là người ta đã biến sắc, chẳng ai dám bất cẩn. Trong màn đêm, hai bóng người như điện xẹt qua những góc tối nơi đầu đường cuối ngõ, lao thẳng về phía chỗ đoàn thương buôn đóng quân. Hai người này chính là Kiều Đại Đầu To và Kiều Nhị Móng Vuốt. Hai người hành động nhanh như vậy nhưng hoàn toàn không phát hiện ra phía sau mình còn có vô số cặp mắt đang âm thầm theo dõi từng cử động. Trong quán trọ, mọi người vẫn chưa nhận ra chuyện gì. Triệu tiêu đầu đang trực, dẫn người đi tuần tra trước sau, miệng không n...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 22

 Chương 22: Cảnh sát tập kích “Anh là Vương Lê, còn anh là Lâm Sâm?” Viên cảnh sát trung niên trước mặt có con mắt trái trắng đục, đang nhìn chằm chằm tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh như thể nhắm bắn, trên tay cầm hai tấm chứng minh thư, vẻ mặt đầy nghi ngờ hỏi. Tôi dùng giọng phổ thông cố tình đổi âm trả lời: “Vâng, tôi là Vương Lê.” Tiểu Đạo Lưu Manh thì cúi đầu khom lưng, chẳng khác gì tên Hán gian trong mấy bộ phim kháng Nhật, nói: “Đúng, đúng nè. Tôi là Lâm Sâm. Lúc tôi mới sinh, thầy bói nói ngũ hành của tôi thiếu Mộc, cho nên cha mẹ tôi mới đặt tên có năm chữ Mộc, ha ha, ha ha...” Tiểu Đạo Lưu Manh nói đúng chất giọng Tứ Xuyên. Tên này đi khắp nơi, quả nhiên có năng khiếu ngôn ngữ, không chỉ nói được đủ loại phương ngữ địa phương, mà ngay cả tiếng Anh, hễ nổi hứng lên cũng có thể xổ ra vài câu. Hoàn toàn không thể nhìn ra anh chỉ học đến tiểu học. Sau khi nói một tràng đầy khoa trương, tự cho rằng mình rất hài hước, anh cứ cười mãi. Thế nhưng viên cảnh sát trung niên và nữ cảnh sát...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 21

 Chương 21: Khi nguy cơ tiến đến Một tuần sau, trên đường phố huyện Ninh Nam, thuộc Châu tự trị dân tộc Di Lương Sơn, xuất hiện hai người đàn ông bước đi có phần lảo đảo. Trong hai người, người lớn tuổi hơn khoảng ngoài ba mươi, da ngăm đen, trên trán có vài nếp nhăn tuổi trẻ, tóc cắt ngắn. Nhìn qua là biết ngay kiểu người nông dân quê mùa, chất phác. Người cao hơn một chút là một thanh niên da trắng, quanh mũi còn lấm tấm vài nốt tàn nhang, tóc buộc đuôi ngựa, đôi mắt sáng, trông chẳng khác nào sinh viên trường nghệ thuật. Quần áo trên người hai người đã mấy ngày chưa giặt, tỏa ra một mùi khó chịu, nhưng nhìn chung tinh thần vẫn khá tốt. Tôi đứng trước cửa một cửa hàng nhỏ, nhìn hình ảnh của mình phản chiếu trên tấm kính, nhìn mãi mà vẫn không dám tin người đàn ông trông chất phác, thật thà này lại chính là tôi, kẻ từng bôn ba khắp nơi, trải qua biết bao lần sống chết. Hai nhân vật hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với nhau này, vậy mà lại là những người nổi bật trong giới tư vấn phong t...