Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hóa Vụ - Chương 12.23

 Hào quang của mặt trời - 23 Trâu Thanh Hà và Liễu Hạ Khê đi theo Kha Phong lên một chiếc taxi, Kha Phong nói với tài xế taxi một địa chỉ. Chiếc xe lập tức lao vun vút về phía trước, đi qua những con đường quanh co khúc khuỷu rồi chạy lên một ngôi làng cổ có vẻ mộc mạc, mang đậm dấu vết lịch sử. Nơi này có phần không hợp với đô thị xa hoa Hồng Kông. Đây là cứ điểm của bọn Kha Phong trong mấy năm qua, gần một làng chài vùng quê, môi trường vô cùng tốt. Tuy vùng biển này không đẹp nhưng lại cực kỳ yên tĩnh. Đây là một căn nhà trệt nhỏ có một khu vườn, diện tích cũng không nhỏ. Đáng tiếc là hoa cỏ trong khu vườn đã bị bỏ hoang, càng làm tăng thêm vẻ suy tàn, như thể bị lãng quên khỏi thế gian. "Trước đây mấy thứ hoa cỏ này đều do A Lĩnh chăm sóc. Em ấy không trở về thì cũng chẳng còn ai để ý đến chúng nữa. Căn nhà này là sau khi kiếm được tiền, chúng tôi tự mình mua." Muốn chơi nhạc, nhà họ Kha tuy không phản đối gay gắt nhưng cũng không ủng hộ. Khi đó thật sự rất nghèo. Kha Pho...
Các bài đăng gần đây

Hóa Vụ - Chương 12.22

 Hào quang của mặt trời - 22 Nhân lúc Kha Phong uống quá nhiều trà phải đi vào nhà vệ sinh, Trâu Thanh Hà hạ thấp giọng hỏi Liễu Hạ Khê: "Anh Liễu, lần này vụ mất tích chúng ta bắt đầu điều tra từ những tài liệu này sao?" Liễu Hạ Khê cũng hạ giọng thật thấp: "Kết luận mà bọn họ rút ra từ những tài liệu này là Hứa Huỳnh Huỳnh đã giấu Mộc Lệnh đi, thậm chí còn giết Mộc Lệnh, hoặc là Mộc Lệnh tự giấu mình đi. Anh cảm thấy những tài liệu này giúp chúng ta hiểu rõ các chi tiết, còn chúng ta thì phải đi theo cách của mình. Đương nhiên, những tài liệu này cũng phải xem xét thật kỹ, biết đâu bên trong lại có manh mối." "Chúng ta không quen thuộc Hồng Kông, không biết nên bắt đầu từ đâu." Trâu Thanh Hà nhíu mày. "Trước tiên điều tra từ ba, bốn nơi: chỗ ở trước đây của Mộc Lệnh, chỗ ở của Hứa Huỳnh Huỳnh, viện điều dưỡng nơi mẹ Hứa Huỳnh Huỳnh từng ở, công ty quản lý nơi Mộc Lệnh làm việc. Những địa chỉ này đều có thể tìm được từ trong tài liệu. Chúng ta phải g...

Ngũ Đại Tặc Vương Phần 3 - Chương 8

 Chương 8: Họa Khởi Vì Đâu Thời gian cứ thế chậm rãi trôi qua, là đã qua một ngày, hai ngày hay mười ngày, Hỏa Tiểu Tà đã không còn nhớ rõ nữa, trong hang băng ngày đêm đều sáng, không phân biệt ngày hay đêm. Mọi người không dám đi đâu cả, chỉ vây quanh bên suối nước nóng, gian nan sống qua ngày. Trong hang băng đâu đâu cũng là băng, đập một miếng xuống là có thể giải khát. Thức ăn cũng có, chính là một loại sâu màu trắng sữa, to bằng ngón tay, vén lớp băng phủ bên cạnh suối nước nóng lên là có thể phát hiện ra. Giáp Đinh Ất nói đây là băng tằm, có thể ăn được, thế là mọi người bèn dùng loại sâu này để lấp đầy bụng. May mà mùi vị của băng tằm cũng tạm được, chưa đến mức khó nuốt. Phan Tử vốn sợ ăn sâu sẽ buồn nôn, nhưng đói quá rồi thì cũng chẳng quản được nhiều như vậy, cứ thế nuốt chửng cả con. Hắc Phong thì chẳng quan tâm, là kẻ vui vẻ nhất, cả ngày vô lo vô nghĩ đào sâu khắp nơi để ăn, thường xuyên ngậm những con béo mập mang đến cho Hỏa Tiểu Tà, Giáp Đinh Ất, Phan Tử. Làm chó ...

Hóa Vụ - Chương 12.21

 Hào quang của mặt trời - 21 Liễu Hạ Khê đang quan sát, quan sát người quản lý này rất cẩn thận, rất tỉ mỉ. Từ lúc William gõ lên cánh cửa khép hờ khiến mấy người trong phòng chú ý, rồi đợi đến khi Kha Phong vẫy tay với anh ta, anh ta mới nề nếp đi vào. Trang phục đúng mực (bộ chiến phục thiết yếu tiêu chuẩn của dân văn phòng: vest, cà vạt, giày da), động tác tự nhiên, vẻ mặt ôn hòa, tất cả đều cho thấy anh ta là một người đàn ông trưởng thành có phẩm cách. Ánh mắt của anh ta thật sự rất đẹp, giữ khoảng cách không gần không xa với người khác, trong trẻo sáng rõ, ở bên một người như vậy nhất định sẽ rất thoải mái nhỉ, tựa như không khí giữa những nhịp hô hấp. Chẳng trách Kha Phong bọn họ lại được anh ta đưa vào thế giới dưới ánh đèn sân khấu này, mặc dù trên người người này chẳng mang chút màu sắc nào của chốn đèn hoa. Liễu Hạ Khê không phải người có thể nhanh chóng trở nên nhiệt tình với người xa lạ, Kha Phong lại càng là người đối xử lạnh nhạt với tất cả mọi người, bất kể người qu...

Hóa Vụ - Chương 12.20

  Hào quang của mặt trời - 20 (Tiếp theo phiên ngoại 'Không gian không có vách ngăn', là rạng sáng ngày thứ hai Trâu Thanh Hà và Liễu Hạ Khê đến Hong Kong) Trâu Thanh Hà tỉnh dậy. Không phải là tự nhiên tỉnh dậy vì đã ngủ đủ giấc, mà là do râu lởm chởm cọ qua gương mặt khiến cậu thấy ngứa ngáy. Vừa tỉnh táo, cậu lập tức mở mắt ra liền nhìn thấy gương mặt phóng đại của anh Liễu. Chỉ là bản thân anh Liễu vẫn còn nhắm chặt mắt, hô hấp đều đặn, rõ ràng vẫn chưa tỉnh. Ôm chặt quá, bàn tay lớn của anh Liễu đặt trên eo nóng như một quả cầu lửa, khiến cảm giác eo lưng mềm nhũn đau mỏi do ngày hôm qua gây ra cũng bị hun nóng mà giảm đi không ít. Cảm giác này lại khiến Thanh Hà nhớ đến một từ ngữ dân dã rất thú vị: “cao da chó.” Cậu không khỏi “phì” một tiếng bật cười, nhưng lại đánh thức Liễu Hạ Khê. Anh mở đôi mắt sáng lấp lánh, nhe răng nanh làm bộ muốn cắn chóp mũi cậu. Thanh Hà vặn đầu nhưng không tránh được, mặc cho anh cắn lấy chóp mũi, dùng răng nhẹ nhàng cọ qua cọ lại mấy cái rồ...